Thứ Năm, 1 tháng 2, 2007

TỔ TIÊN


CÂY ÐA LỐI

GỌI HỒN NGƯỜI XƯA




Phần 2: Gọi Hồn Người Xưa

Ðàm trung Phán

http://www.pbase.com/bac_ninh/bac_ninh

Trước khi viết bài này tôi đã phải tốn mất nhiều thì giờ để ngồi xuống xem và ghi chép lại những diễn biến chính trong phần đối thoại. Tôi xin nhắc lại, trong phần tường trình (reporting) này, tôi chỉ ghi lại những gì mà BN và tôi mắt thấy, tai nghe được trong 3 cái VCD này mà thôi. Vì tính cách riêng tư của gia đình, tôi không có thể tường trình tất cả các chi tiết của những vị đã về trong chuyến Gọi Hồn này. Tin hay không tin về đề tài “Gọi Hồn” là tùy vào cá nhân người đọc và tôi không muốn bàn cãi, tranh luận về phần này.

Phần nhận xét và cảm nhận, tôi sẽ trình bày trong Phần Ba: “Cảm xúc và những tín hiệu kỳ lạ”.

***

Theo lời chỉ dẫn của cô đồng, ba hôm truớc đó, chúng tôi đã xin phép thổ thần tại nhà chú H để cho họ nội, họ ngoại của mỗi người trong đám chúng tôi (chú H, thím L, BN và tôi) được phép “vào nhà” và nói chuyện với chúng tôi.

Như đã thoả thuận trên điện thoại từ tuần trước, khoảng 9 giờ sáng ngày 21, tháng 12, 2005, cô đồng đến gặp chúng tôi tại nhà của vợ chồng chú H. Ngoài 4 người chúng tôi dự buổi lễ Gọi Hồn này còn có cô H và cô T (hai cô em gái ruột của thím L).

Trên bàn thờ chúng tôi bầy cháo, xôi, rượu, hoa quả, vàng mã. Ngay trước mặt bàn thờ, chúng tôi đặt một cái bàn thấp trên đó chúng tôi cũng đặt đồ cúng, 3 ly nước trà, thuốc lá. Chúng tôi trải chiếu và ngồi trên chiếu trước bàn thờ.

Chú H. thắp nến và cô đồng thắp hương rồi ngồi xếp vòng tròn trong tư thế tọa thiền (lotus position). Cô đồng ngồi khấn vái, đọc họ và tên của 4 người chúng tôi để chúng tôi được đón tiếp cha mẹ, họ hàng của chúng tôi bên cõi Âm. Sau khi khấn họ nội, họ ngoại (last names) bên phía BN, tôi, chú H, thím L; cô đồng đổ 2 đồng xu trên đĩa để “xin âm dương”, nghĩa là đã được người khuất mặt chấp nhận. Cô đồng “xin âm dương” 3 lần cả thẩy.

Tôi ngồi phía bên trái của cô, bên cạnh bàn thờ và dùng cái Handy camcorder để ghi lại hình ảnh và tiếng nói. Tôi đã được người nhà cho biết trước là phần gọi hồn này sẽ kéo dài khoảng 3 tiếng đồng hồ cho nên tôi đã để sẵn 3 cuộn băng thu hình cộng thêm một cái battery phòng hờ nữa, miễn làm sao là tôi thâu hình được tất cả các diễn biến vì đây là “cơ hội ngàn vàng” cho tất cả mọi người hiện diện ngày hôm đó.

Có tất cả 19 nhân vật hiện về trong 3 cuốn băng thâu trong vòng khoảng 3 tiếng đồng hồ, không kể 2 nhân vật mà chúng tôi không nhận ra “lý lịch” và 1 nhân vật mà tôi quay không kịp trong lúc đổi battery. Mỗi nhân vật bên cõi Âm về đối thoại với chúng tôi khoảng từ 3 phút tới 9 phút nhưng cha mẹ chúng tôi thì nói lâu hơn. Tôi xin mạn phép trình bầy ngắn gọn phần đối thoại của nhiều nhân vật.

Cô đồng ngồi theo lối tọa thiền, nhắm mắt, tay để ngửa trên đầu gối và các ngón tay gấp lại. Bổng thấy cô ngáp rồi nói:

Ph về đây!

Ðây là nhân vật đầu tiên xuất hiện và là cụ tổ 5 đời của BN và chú H. Cụ mất khoảng gần 100 năm rồi.

Nhân vật thứ 2 là cụ tổ 4 đời của BN và H sau khi chúng

tôi và người bên Cõi Âm đã đối thoại và xác nhận được vai vế

của mình. Chú H rót trà mời cụ; cô đồng uống trà và nói truyện.

Cụ cho biết mộ của cụ đã bị thất lạc và vì Cụ thương con cháu nên mới về thăm.

Cô đồng lại vuốt mặt, ngồi một lúc và nhân vật thứ 3 xuất hiện. Đây là ông nội của BN và H. Cụ cho BN biết nên mang tro cốt của thân phụ BN từ Canada về lại VN nếu không vong linh của thân phụ của BN sẽ không được yên ổn. Tro cốt để ở trong chùa không tồt bằng đem ra nghĩa địa mà chôn cất! Cụ rất thương chú H và vẫn thường về thăm chú H. (Mộ của cụ ở nghĩa trang Yên Kỳ, tuần trước đó chúng tôi đã lên thăm, thắp hương và cúng các cụ).

Nhân vật thứ 4 là cụ bà NTN, vợ của cụ tổ 4 đời của BN và H. (BN và tôi đã thắp hương khấn cụ khi chúng tôi viếng mộ của cụ tại nghĩa trang Yên Kỳ tại Sơn Tây tuần trước đó). Mọi người và tôi rất đỗi ngạc nhiên khi nghe cụ nói:

Phán đâu?

(Cụ mất đã lâu năm và trên thực tế Cụ chưa hề gặp mặt tôi).

Cụ cho biết ngày giỗ của cụ là vào ngày mùng 2 tháng Giêng âm lịch.

Nhân vật thứ 5 là cháu D. Cháu là con trai đầu lòng của chú H, thím L và qua đời khi mới 14 tuồi. Hồn chào 2 dì và cô đồng rồi quay qua BN mà hỏi:

Thế quà của cháu đâu, bác Nga?

Thím L đứng lên lấy gói kẹo của bác BN đưa cho cô đồng. Cô đồng xem gói kẹo rồi nói thím L đặt gói kẹo lên bàn thờ cho cháu D.

Nhân vật thứ 6 xuất hiện rất đột ngột. Chỉ nghe cô đồng nói rất khẽ:

- Nh về!

- Nga đâu?

- Phán đâu?

- Thế chú B không về hả?

Cả Nga và tôi đều bồi hồi xúc động vì “Nh” chính là quý danh của thân phụ của BN. Cách xưng hô và gọi tên những người trong cõi Dương rất là đúng.

Cụ cho biết là ông nội của BN và H muốn tro cốt của cụ được mang từ Canada về chôn cất tại nghĩa địa Yên Kỳ. Cụ hỏi thăm anh chị em của BN. Cụ cũng cho tôi biết là bố mẹ tôi “cũng về đấy”! Theo lời cụ thì năm 2005, chú H không sang Mỹ thăm gia đình được nhưng năm 2006, chú ấy mới qua Mỹ được.

Nhân vật thứ 7 là bác X (bác của BN và H -Tuần trước đó, chúng tôi đã thắp hương khấn Bác khi chúng tôi viếng mộ của Bác tại nghĩa trang Yên Kỳ ở Sơn Tây). Bác hỏi vì lý do gì mà mời Bác về? Bác còn cho biết nhiều chi tiết liên quan tới gia đình chú H.(Các chi tiết này rất đúng sự thật).

Nhân vật thứ 8 là Ng (em họ của BN và H. Ng là con trai; chết trẻ trong chuyến vượt biên). Cuộc đối thoại không lâu và chú chào từ biệt.

Nhân vật thứ 9 “đến” rất bất ngờ. Cô đồng nói rất sẽ:

- Thu đây!

Chúng tôi không biết cụ là ai nên lên tiếng:

Thưa cụ, cụ bên họ Đàm, họ Dương hay họ Nguyễn ạ?

Họ Đàm!

Tôi lắp bắp:

- Thưa có phải là bà tổ cô của Ðàm Trung Phán không ạ?

- Thế không nhận ra được hả?

Tôi phải xin lỗi Bà vì tôi chỉ biết tên bên cõi Dương của bà là ĐTK trong khi bà xưng tên bên cõi Âm là Thu nên tôi không nhận ra ngay được!

(Ðây là lần đầu tiên tôi mới được thực sự “gặp” Bà -close encounter- sau gần 20 năm khi tôi đã đặt bàn thờ để tưởng nhớ đến Bà tại nhà tôi ở Canada).

Cô đồng quay qua phía BN và nói:

Các con đã vào nhà thờ và thăm mộ Bà, hôm nay bà về thăm các con!

Bà cho biết bà vẫn thường về thăm căn nhà của bố mẹ tôi tại Bắc Ninh và thăm viếng những người “ở thuê” trong căn nhà đó.

Cô đồng quay qua tôi và nói:

Bà luôn luôn theo và che chở cho con! Thế con đã tìm ra mộ ông nội của con chưa?

(Bà là em gái của ông nội tôi và Bà mất khi còn khá trẻ).

Bà cho biết mộ ông nội tôi vẫn còn nhưng nay đã bị thất lạc và bà sẽ giúp tôi trong việc tìm kiếm mộ của ông nội tôi.

Ngang vai con có một người đã mất. Sao con không cúng anh ấy?

Tôi nghĩ ngay đến anh Hán của tôi, mất năm 1945 khi anh ấy còn rất trẻ. Vì Bà trách tôi sao tôi không cúng nên tôi lắp bắp xin lỗi và xin bà cho biết ngày giỗ của anh ấy.

Lát nữa anh ấy sẽ về. Cả hai bố mẹ con nữa đấy! Bà luôn luôn về thăm con! Có việc gì bà sẽ về báo mộng cho con biết. Thôi bà đi nhé!

Tôi hỏi vội:

Có phải sau khi thăm mộ Bà ở làng Me về, tối hôm đó, Bà đã “tặng” cho con một giấc mộng với rất nhiều hình ảnh hoa Lan đẹp rực rỡ trong một cái nhà kính, phải không ạ?

Bà không trả lời, tôi chỉ thấy cô đồng gật đầu, rồi bà thăng.

Nhân vật thứ 10 là mẹ của H và H nhận ra ngay được thân mẫu (thím của BN). Quay qua BN, hồn nói:

- Mẹ cháu cũng về đó.

Nhân vật thứ 11 là anh P. Anh là con trai của bác X và là con chú con bác ruột với BN và H.

Nhân vât thứ 12 xuất hiện với tên Ng và sau một hồi hỏi tên họ, chúng tôi mới biết là họ Nguyễn và là em gái của L (vợ chú Hùng). Cô Ng chết trẻ nên mãi một lúc sau cả thím L và hai cô em gái của thím L (có măt trong buổi gọi hồn này) mới nhận ra được cô.

Nhân vật thứ 13 xuất hiện, nói tên rất nhẹ như trong làn gíó vậy.

Tôi ngồi quay phim ở phía xa nên nghe không rõ nhưng BN đã trả lời ngay:

Mợ về!

Ðây là thân mẫu của BN. Cụ hỏi thăm BN tất cả các anh chị em của BN và nói tên rành rọt từng người một, ngay cả tên cô con gái nuôi (tên H) của cụ nữa. Cụ muốn BN mang tro cốt của cụ từ Saigon ra chôn cất tại nghĩa địa Yên Kỳ (Bất Bạt tại Sơn Tây) để cụ được “đoàn tụ” với thân phụ của BN!

Cô đồng quay qua tôi và nói:

- Ông bà sui cũng về nữa đấy!

Cụ nói truyện với BN một hồi rồi thăng.

Cô đồng lắc lư đầu, ngáp một cái và nhân vật thứ 14 khai tên:

Tr. về!

Tôi đoán đó là người anh họ nội của tôi nên tôi chào hỏi ngay:

Em là Ðàm trung Phán đây, có phải là anh Ðàm Trung Tr. không?

Hồn trả lời:

Anh về thăm chú đấy!

Rồi quay qua BN, hồn hỏi:

Con Cún nó đâu?

BN và tôi ngẩn ngơ, chưa biết trả lời ra sao thì chú H đã lên tiếng:

Cún là con gái của chị đấy!

Hồn hỏi:

Nó không về à?

Tôi hỏi anh có nhắn gì con cháu của anh không, anh lắc đầu:

Anh chỉ về thăm chú thôi! Anh đi nhé!

Nhân vật thứ 15 nói tên rất nhanh:

Hán đây!

Tôi trào nước mắt vì đây là anh ruột của tôi, anh mất năm lụt Ất Dậu 1945, lúc đó anh mới 5, 6 tuổi gì đó. Tôi chỉ kịp nói:

Anh!

Hồn nói:

Chú ra ngồi đây với anh!

Tôi trao máy quay phim cho BN để quay dùm tôi.

Hồn hỏi:

- Hôm nay có việc gì mà chú mời anh về?

- Em mời họ hàng về để em hỏi thăm xem có cần gì không?

- Chú thăm mộ anh chưa?

- Em không biết mộ anh ở đâu!

- Sao chú chẳng cúng giỗ anh gì cả?

Tôi lắp bắp:

Lúc anh mất, em còn bé quá rồi em lại đi xa nhà quá lâu nên em không biết ngày giỗ của anh!

Nhớ giỗ anh vào ngày 27 tháng 4 âm lịch. Chú phải cúng giỗ anh, anh vẫn về thăm chú đấy!

Anh còn hỏi thêm:

Hai con trai của chú đâu? Chú có trách nhiệm phải mang chúng nó về với giòng họ nội nhà mình đấy! Mà tại sao chú và BN lại không có một đứa con trai với nhau để nó mang máu mủ họ nhà mình?

(Mặt mũi cô đồng lúc đó cười nói rất hóm hỉnh).

Tôi lại phảỉ ấp úng giải thích. Anh còn cho biết:

- Khi chú về làng thắp hương cúng các cụ, anh cũng theo về đấy!

Bố mẹ nhà mình không muốn mang mộ phần về Việt Nam đâu, phần mộ của bố ở Canada đẹp lắm.

Anh còn cho biết lát nữa mẹ tôi cũng về nữa. Tôi hỏi anh cuộc đời về sau của tôi ra sao, anh chỉ trả lời:

Anh luôn luôn che chở cho chú!

Sau đó anh nói:

Anh đi đây!

Cô đồng ngồi vuốt mặt và ngồi im một lúc. Xin mời quý vị nghe cuộc đối thoại với nhân vật thứ 16 dưới đây.

Tôi đang quay phim bỗng nghe tiếng cô đồng:

Phán đâu? Bố đây!

Hồn hỏi ngay:

Pháp có về không?

Tôi thật xúc động vì đây là lần đầu tiên tôi được “nói chuyện” với thân phụ tôi sau khi cụ qua đời vào năm 1988 tại Montreal, Canada. Cụ cho biết là cụ thường ở bên cạnh các anh chị em chúng tôi. Cụ hỏi:

Thế con đã về thăm đất làng Me chưa? Có biếu tiền cho người ta trông nom phần mồ mả cho các cụ nhà mình không?

Cụ hỏi thăm hai thằng cháu nội M. và S. (con trai tôi) và cả thằng chắt nội của Cụ (con trai đầu lòng của M. và là cháu nội đích tôn của tôi). Cụ cho biết Cụ vẫn thường “về thăm” các cháu, chắt này.

Cụ nói tiếp:

Phần mộ của Bố ở Montreal đẹp lắm, không phảỉ chuyển đi đâu hết. Bố muốn các con sống hạnh phúc và các cháu thành đạt. Người vợ cũ của con đối xử với bố, với con như thế nào, con là người trong cuộc, con biết rõ; Bố càng thương con bấy nhiêu. Mà mẹ con cũng về cùng về đấy!

(Vẻ mặt cô đồng rất đăm chiêu).

Cụ còn kể cho tôi biết nhiều chuyện riêng tư trong gia đình và cuộc đời mà chỉ hai bố con chúng tôi biết mà thôi. Tôi nghẹn ngào vì thương Bố. Tôi chỉ biết cầu mong để cụ quên đi những chuyện không vui ngày xưa. (Những chuyện này đều đúng sự thật mà cô đồng, ngay cả BN cũng chẳng hề biết được).

Thôi Bố đi đây!

Rồi cụ thăng.

Cô đồng ngồi xoa tay lên mặt và ngồi im lặng khá lâu, bỗng tôi nghe thấy tiếng nói rất khẽ của nhân vật thứ 17:

Th đâu? (Th đúng là tên của chú em trai út của tôi).

Tôi vội gọi:

Mẹ!

Tiếng cô đồng hỏi rất nhẹ:

Cháu Steve đâu?

(Steve là tên con trai út của tôi, nghe như cụ gọi nó là “Ti” vậy).

Sao nó không về gặp bà?

Tôi trả lời:

Cháu sẽ về Saigon tháng sau, đi cùng với mẹ của nó ạ.

Tiếng mẹ tôi qua cô đồng:

Việc vợ con của con ngày trước, con vất vả lắm. Con phải cố gắng mà mang thằng “Ti” về lại với giòng họ nội nhà mình nhé!

Mẹ tôi hỏi thăm tất cả các anh chị em tôi, không gọi sai một tên nào hết!

Cụ nói:

Mẹ thương các con lắm, mẹ luôn luôn theo và che chở cho các con.

Rồi quay qua BN, mẹ tôi nói tiếp:

Mẹ cám ơn BN đã mang lại hạnh phúc cuối đời cho Phán. Các con sống hạnh phúc thì mẹ mới vui. Khi nào “Ti” nó lấy vợ thì nhớ cho Bà biết với nhé!

Tôi hỏi:

Ở bên đó đời sống của mẹ ra sao, mẹ có cần gì không?

Mẹ tôi trả lời:

Mẹ ngày nào cũng vào chùa, cuộc sống của Mẹ bây giờ an nhàn lắm. Con không cần phảỉ cúng gì thêm cho mẹ cả. Mẹ ở với anh T, mẹ hài lòng lắm (tro cốt của mẹ tôi đang để ở nhà anh T của tôi tại Texas; chị dâu tôi đã mang tro cốt của Cụ từ VN sang Mỹ khi chị sang đoàn tụ với anh tôi).

Cụ tiếp lời:

Các con thương yêu và đùm bọc lẫn nhau, con cháu thành đạt là mẹ mãn nguyện lắm rồi.

Trước khi từ giã, mẹ tôi nói:

Con có hiếu lắm, nghe tin con về, âm phần ai cũng vui. Sang năm con về nhớ đi tìm mộ ông nội để báo hiếu. Anh Hán cũng đã về ở với mẹ rồi. Thôi Mẹ đi nhé!

Cô đồng lại xoa mặt và nhân vật thứ 18 nói rất khẽ:

Bé về!

Chúng tôi hỏi cô là ai. Sau đó mới biết đây là cô em gái chót út của BN và mất khi còn rất nhỏ tuổi. Cô cho biết là phần mộ của cô đã bị san bằng, và muốn BN cúng cô vào ngày 16 tháng 4 âm lịch. Cô nói:

Em luôn luôn ở cạnh chị và phù hộ cho chị.

Bỗng cô đồng cuời to:

Sao chị không cúng ông “Trưởng giả” à? Mà chị có biết ông Trưởng giả là ai không?

(Vẻ mặt cô đồng rất là tinh nghịch).

Chúng tôi ngồi im vì chưa biết ông “Trưởng giả” là ai thì cô lại cười và nói tiếp:

Lát nữa, ông “Trưởng giả” về thì chị sẽ biết là ai!

Cô đồng cười tinh nghịch. Sau đó hồn thăng.

Nhân vật thứ 19 kế tiếp là anh Ph (anh ruột của BN). Anh quay qua hỏi thăm BN tất cả các anh em của BN, nói đúng tên từng người một. Anh hỏi thăm cháu H (con gái của BN) vì ngày xưa anh ấy hay đưa cháu đi học. Anh cho biết cháu H sẽ sinh con vào tháng 8 Âm lịch năm tới (năm 2006).

Anh cho biết là anh vẫn gặp bố mẹ BN. Trước khi thăng, anh cho biết là không còn ai về nữa đâu.

Hóa ra anh Ph chỉ “đóng vai” con trai “Trưởng giả” của bố mẹ BN ở bên cõi Âm, vì thực ra anh là con trai thứ chứ không phải là con trai “Trưởng thật”!

*****

Cô đồng ngồi một lúc, sau đó vuốt mặt vài cái rồi đứng lên lễ tạ.

Trong khi mọi người lo đốt vàng và chia phần trái cây, BN và tôi tiếp chuyện cô đồng. Cô chừng 36 tuổi và đang có bầu được ba tháng, vẻ mặt hiền từ của một thôn nữ trông khác hẳn vẻ mặt khi cô tiếp xúc với các nhân vật bên cõi Âm. Cô đồng cho biết khi cô khoảng 13 tuổi cô bị ốm nặng đến độ hôn mê tưởng chết, sau đó thỉnh thoảng cô nghe được tiếng người bên cõi Âm nói chuyện và nhìn thấy được một nửa người của họ.

Chúng tôi đang nói chuyện thì có một bà đến nhà chú H. Bà khẩn khoản mời cô đồng đến nhà bà để nhờ cô gọi hồn chồng bà về nhưng cô đồng khước từ.

Sau khi bà kia đã ra về, cô đồng nói:

Cháu phải về lại Hải Phòng để làm lễ tạ ơn. Cô chú hôm nay may mắn lắm nên các cụ mới về nhiều như thế.

Tiễn cô đồng ra về, tôi cảm thấy thật là vui vì tôi đã được “nói chuyện” với những người rất thân thương của tôi nhất là các chi tiết của gia đình tôi không có chỗ nào là “trái cựa” cả. Tôi đã tưởng rằng tôi đã “mất bố mẹ tôi” nhưng thật ra hồn của hai cụ vẫn còn quan tâm và về thăm chúng tôi nữa. Thật là huyền bí nhưng tôi đang cảm nhận được niềm an vui và thấy thanh thản y như là hai cụ “vẫn còn sống” vậy! Mai này, khi tôi chết, tôi sẽ không cảm thấy sợ hãi vì tôi đã có những người thương yêu tôi đang chờ đón tôi tại “một cõi khác” và chính hồn tôi cũng sẽ về thăm và giúp các con cháu của tôi. Hai chữ “linh hồn” trong tôi, tôi cảm-nhận-thấy được rõ ràng hơn trước khi chúng tôi Gọi Hồn. Hóa ra “sống” và “chết” là như vậy sao?

Xin xem tiếp Phần Ba: “Cảm xúc và những tín hiệu kỳ lạ”

Ðàm Trung Phán

Feb.1, 2007

Mississauga, Canada

TRỜI MÙA ÐÔNG CANADA



Quý Vị:

Hôm nay trời Toronto khá âm u và lạnh . ÐLX xin:

1. Gửi đến QV một Website vừa có hoa, có nhạc và có thể đoán hoa nào đi với bài nhạc nào, hay đáo để:

http://www.thonhacviet.com/hoatrongnhac/

2. Gửi đến Quý Vị hai bài nhạc Classical guitar mà bạn tôi , ÐHG, đang "tham chiến":

http://www.youtube.com/watch?v=XKxlQ7CKn0A&mode=related&search=

http://www.youtube.com/watch?v=crOudtupOn4&mode=user&search=

3. Bài thơ ... Sầu rụng dưới đây . Ssssshhhh... Tui gửi bài này lên Net khi Cai đang đi vắng ...! Top secrete, just between you and me and the community, don't spread out the news, OK Salem?


:-)))

Hai Lúa sưu tầm

Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
Nhất vợ nhì trời... là chuyện "nọt man"
Ðàn ông sợ vợ thì sang,
Ðàn ông uýnh vợ tan hoang cửa nhà.

Ðàn ông không biết thờ "bà"
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Ðàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian !!!

Ðàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng "trượng phu."
Ðàn ông tẩn vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.



Nắng mưa là chuyện của trời,
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng "ngầu" như ai.

Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.

Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.


Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi bị gạt lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.

Than ôi! thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thân tàn đi đoong.
Một lòng thờ dzợ sắt son,
Còn non còn nước qua còn thờ ... Em.

VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI


CÂY ÐA LỐI CŨ,


GỌI HỒN NGƯỜI XƯA

Ðàm Trung Phán

Lời mở đầu:

Tôi rất do dự trước khi viết bài này vì tính cách riêng tư không những cho tôi mà còn liên quan tới nhiều người thân khác trong gia đình. Một số thân hữu sau khi đã được nghe tôi kể chuyện về vụ Gọi Hồn tại Việt Nam đã khuyến khích tôi “tới đi, bác tài!” Tôi vẫn đợi một thời gian nữa “để xem sao!” Cuối cùng thì một động lực nội tâm đã “bật đèn xanh” và cho tôi cái hứng thú để viết bài này.

Có vài phần trong bài viết: Phần Một là “Cây đa lối cũ”, Phần Hai là “Gọi hồn người xưa”, Phần Ba là “Cảm xúc và những tín hiệu kỳ lạ”, Phần Bốn là “Xuôi Nam”. Những phần này liên quan tới nhau và trong Phần Ba, tôi đối chiếu những sự việc mà những nhân vật bên Cõi Âm trả lời những câu hỏi của người bên Cõi Dương qua lời nói của cô đồng.

Phần “Gọi hồn người xưa” do chính tôi ghi chép lại từ trong 3 đĩa VCD mà cũng chính tôi quay camcorder lấy. Tôi đã bỏ nhiều thì giờ để ghi chép từng chi tiết trong phần Gọi Hồn.Vì lý do trung thực của phần ký sự (reporting), tôi chỉ ghi lại những gì mà tôi đã “thấy” (as is). Những tên người trong phần này, tôi chỉ viết tắt (dùng mẫu tự đầu) nhưng những nhân vật này tôi không hề bịa đặt.

Trong Phần Ba, tôi cũng ghi lại những cảm xúc riêng tư và nhất là những giấc mơ, những tín hiệu lạ lùng mà tôi từng nhận được trong những lúc nửa đêm về sáng. Phải chăng, chúng ta không thể nào phủ nhận được sự hiện hữu của “thế giới bên kia”?

Xin mời quý vị đọc.

Phần Một: CÂY ĐA LỐI CŨ

http://www.pbase.com/bac_ninh/viet_nam_an_expatriates_album

Hồi tôi còn nhỏ, sau khi mẹ tôi qua đời, tôi thường có những giấc mơ lạ kỳ: tôi thường thấy mẹ tôi ngồi trên giường ngay bên cạnh tôi - vừa vui, vừa buồn vì tôi đã “cầu được, ước thấy”. Trong nhiều năm sau đó, tôi vẫn thường được gặp mẹ tôi trong những giấc mơ và những câu chuyện trao đổi giữa mẹ con chúng tôi cũng thay đổi theo thời gian. Sau tuổi 50 thì tôi không còn mơ thấy mẹ tôi nữa nhưng trong thời gian này thì lâu lâu tôi gặp được thân phụ tôi trong những giấc mơ đầy thương yêu.

Anh lớn tôi khi phải đi cải tạo cũng đã từng được gặp mẹ trong những giấc mơ và mẹ thường báo mộng cho anh ấy biết những diễn biến sắp xảy ra. Nhờ những lần báo mộng này mà đã có lần anh ấy thoát chết vì đạn nổ khi những người tù cải tạo phải “đi làm rẫy”. Chính thân mẫu của chúng tôi cũng đã báo mộng cho anh ấy biết khi nào anh ấy được Cộng Sản thả tù và khi nào anh ấy thoát nạn phải sống với CSVN. Sau khi anh ấy đã định cư tại Hoa Kỳ thì mẹ chúng tôi không còn báo mộng cho anh ấy nữa.

Cũng vì những giấc mơ này mà vợ chồng chúng tôi muốn tìm hiểu về thế giới bên kia. Chúng tôi may mắn có cái duyên được người bà con cho xem cuốn “phim” DVD thâu lại buổi gọi hồn tại Hà Nội khi họ về thăm quê hương. Tôi chăm chú ngồi xem những cuộc đối thoại giữa người bên Cõi Âm và người bên Cõi Dương nhất là những gì đã xảy ra. Chỉ những người trong cuộc mới biết tường tận các chi tiết mà thôi và tôi đã được người bà con giải thích những chi tiết riêng tư này. Người bà con của chúng tôi rất tin về vụ gọi hồn này vì những chi tiết rất là xác thực liên quan giữa người Cõi Âm và người Cõi Dương. Điều đặc biệt là cả hai anh chị đều là hai chuyên gia và đã đi làm nhiều năm tại ngoại quốc trước khi về hưu nên khó có thể mà họ mê tín dị đoan một cách mù quáng được. Xem xong, bà xã tôi - BN- cũng rất háo hức muốn “gọi hồn” để được gặp bố mẹ và những người đã khuất khi chúng tôi về thăm Việt Nam. (Xin đón xem Phần Hai: “Gọi hồn người xưa”).

Đầu thập niên 90, một người coi tử vi và tướng số đã cho tôi biết là tôi được vong linh của một bà tổ cô đang phù hộ cho tôi rất nhiều. Ông ta khuyên tôi nên lập bàn thờ để tưởng nhớ đến bà. Tôi rất cảm động nhưng vẫn bán tín bán nghi, chả là vì rằng tôi được đào tạo trong lãnh vực khoa học và kỹ thuật tại Tây Phương; tôi phải cần có được những chứng minh cụ thể là linh hồn bà tổ cô có luôn luôn theo dõi và phù hộ cho tôi hay không. Tuy nhiên tôi cũng không phủ nhận vì rằng tôi cũng có những giấc mơ kỳ lạ, nhẹ nhàng và thật tĩnh lặng trong những năm tôi sống một mình hay hai mình. Cũng nhờ những giấc mơ này mà tôi đỡ thấy lẻ loi trong những lần bất chợt tôi tỉnh giấc trong đêm khuya. Tôi không biết là có phải do mẹ tôi, bố tôi hay bà tổ cô đã về thăm hỏi và an ủi tôi? Tôi chỉ mơ hồ cảm nhận được một sự êm đềm, nhẹ nhàng trong tâm hồn mà thôi sau mỗi lần “gặp gõ” nàỵ

Anh chị P. (anh ruột tôi) và vợ chồng chúng tôi hẹn gặp nhau tại Hà Nội vào ngày 12 tháng 12, năm 2005. Vợ chồng chúng tôi tới Hà Nội trước đó một ngày. Tôi đã sống tại hải ngoại từ hơn 40 năm trước đó cho nên tôi lại càng náo nức muốn đi kiếm lại những hình ảnh của Hà Nội và đất Bắc sau khi gia đình chúng tôi di cư vào Nam năm 1954.

Người ra đón chúng tôi tại phi trường Nội Bài là chú H., em con chú con bác với BN. Đây là lần đầu tiên tôi gặp chú H. nhưng anh em chúng tôi rất hợp tính nhau nên tôi không cần phải “rào trước, đón sau” và chú H. bắt đầu “chạy việc” giúp chúng tôi ngay. Sau khi chúng tôi đã vào khách sạn là BN gọi điện thoại ngay cho cô đồng M. để hẹn ngày mời cô ấy từ Hải Phòng lên Hà Nội để tổ chức vụ gọi hồn cho các gia đình nội ngoại của BN, tôi, chú H., thím L.(vợ chú H.) vài ngày sau đó.

Sau khi tắm rửa xong, tôi bắt đầu đi kiếm căn nhà của bố mẹ tôi tại phố Kim Liên ngày xưa nhưng chẳng thấy nó đâu. Tôi vẫn thấy cái đường rầy xe lửa chạy trước nhà ngày xưa nhưng hỏi thăm thì chẳng ai biết tông tích được cái nhà đó. Tôi đi thăm Hồ Bẩy Mẫu, Hồ Ba Mẫu gần nhà b mẹ tôi hồi đó. Cảnh vật đã đều thay đổi rất nhiều. Tôi thấy lâng lâng buồn, nhưng chắc là buồn hơn Bà Huyện Thanh Quan khi bà “bước xuống Đèo Ngang bóng xế tà ...”

Ngày 14 tháng 12, 2005 “phái đoàn” chúng tôi trèo lên xe bus về thăm làng quê chúng tôi tại Bắc Ninh. Chuyến về thăm làng quê này chúng tôi đã tổ chức qua email từ cả hơn một, hai tháng trước đó. Chú H. là người lo thuê xe và vụ ăn trưa cho “phái đoàn”. Cháu G. (gọi tôi bằng cậu), cháu Q. (gọi tôi bằng chú) bay từ Sài Gòn ra Hà Nội để làm hướng dẩn viên cho chúng tôi từ Hà Nội về thăm quê cũ tại làng Me tại Phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.

Xe bus đi qua Gia Lâm, đi qua làng Đồng Kỵ (nổi tiếng về đồ gổ) trước khi tới làng Me. Đường đi rất chật hẹp với những con phố nhỏ bụi bậm, ồn ào và cây cối khẳng khiu vì bị mạt cưa bám đầy và khô ráo.

Xe đậu trước đình làng Me. Cái đình trông rất khang trang và mới mẻ. Tôi không nhận ra được phương hướng nữa. Cháu G. là hướng dẫn viên của chúng tôi đi từ đầu đình tới cái ngõ mà hơn 50 năm về trước, anh em tôi thường bị chó rượt trước căn nhà ở đầu ngõ.

Làng tôi bây giờ khác hẳn với cái làng trong trí nhớ của tôi với những ao bèo, cây bàng nhiều lá và vườn rau tươi mát. Bây giờ chỗ nào cũng có nhà, ồn ào và cây cối bị mạt cưa bám đầy vì phần lớn dân làng đều làm nghề thợ mộc. Những cái ao trông bây giờ thật nhỏ và chứa nước ao tù đen ngòm. Tôi thấy thất vọng nhưng đồng thời tôi cũng thấy rất vui vì đây là những hình ảnh mà tôi hằng đi lùng kiếm trong nửa thế kỷ vừa qua.

Tới đầu ngõ, chúng tôi ghé thăm nhà cụ đồ D. mà ngày xưa anh P.và tôi rất sợ con chó dữ hay rượt anh em chúng tôi mỗi khi đi qua. Anh Q. - cháu gọi cụ đồ D. bằng ông - trở thành người hướng dẫn cho chúng tôi đi thăm những nơi khác trong làng.

Anh P. và tôi đứng sững sờ trước cái cổng của gia trang mà ngày xưa chính cha mẹ chúng tôi thuê người xây cất trước khi anh em chúng tôi sinh ra đời. Cái cổng gỗ chắc nịch ngày xưa nay đã bị thay bằng cái cửa “trông chẳng ra cái cửa!” Căn nhà này ngày nay đã bị chia làm ba “hộ” cho ba gia đình cư ngụ. Họ đã lấp đất mất cái ao sau vườn để có thêm đất đai. Bụi tre sau vườn bây giờ nhỏ xíu, trông rất tội nghiệp so với cái bụi tre trong tâm thức của tôi cao vót với các tổ cò và các con cò trắng đậu trên đỉnh ngọn tre ngày xưa khi gia đình chúng tôi còn sống rất là hạnh phúc trong gia trang đó!

Hai anh em tôi đứng chụp hình trước cái cây hương đầy rêu xanh và rêu đen mà ngày xưa mẹ chúng tôi thường ra cúng vào những ngày mùng một, ngày rằm và Tết Nguyên Ðán. Tự nhiên nước mắt tôi trào ra. Tôi đã nối lại được cái “mạch điện” của hiện tại và dĩ vãng. “Mạch điện” này đã từng làm tôi khắc khoải. Cây hương, căn nhà còn đó nhưng chủ nhân của nó đã bỏ nhà cửa, bỏ ruộng đất, bỏ cuộc đời mà vĩnh viễn ra đi mất rồi! Tôi nghẹn ngào trong nước mắt: “Mẹ ơi, con đang về thăm nhà, thăm Bố, Mẹ đây!”

Chúng tôi đi thăm đền thờ cụ Quốc Sư Ðàm Công Hiệu (ngày xưa đã từng dạy chúa Trịnh Cương học), và đền thờ cụ Tiết Nghĩa Ðàm Thận Huy (ngày xưa đã từng là một thành viên của Tao Ðàn Nhị Thập Bát Tú đời vua Lê Thánh Tôn). Tôi cảm thấy rất gần gũi, rộn rã một niềm vui được trở về thăm quê cha đất tổ; vừa kính trọng, vừa hãnh diện về tổ tiên.

Chúng tôi vào thăm từ đường, khói hương nghi ngút. Tôi thấy hình thờ của các bác họ và nhiều người thân khác. Từ đường này là một căn nhà đã được di chuyển từ cái ngõ của đại gia đình chúng tôi. Căn nhà này nay được dùng dành riêng cho việc thờ cúng tổ tiên của chi họ Ðàm Duy - Ðàm Trung. Anh P. và tôi thay mặt các anh chị em và con cháu tại Bắc Mỹ tặng cho từ đường một số tiền để lo cho việc cúng giỗ và tu bổ.

Ngay bên cạnh từ đường là nghĩa trang của họ nội chúng tôi. Bước vào nghĩa trang, tôi thấy lòng thanh thản lạ thường, và tôi tự nhủ: “Bôn ba chi lắm rồi cũng nằm xuống. Nhưng khi nằm xuống, hồn mình phải cảm thấy được thảnh thơi. Cái thảnh thơi này, tôi đang cảm nhận đuợc ngay tại nơi này!” Tôi đang mải chụp hình lia lịa thì nhận ngay ra được ngôi mộ lớn của Bà Tổ Cô ĐTK của tôi. Tôi gọi BN và hai vợ chồng chúng tôi thắp hương, khấn vái bà. Tôi thấy thật vui, thật nhẹ nhàng và mừng rỡ trong nội tâm. Tôi thực sự được thấy mộ bà tổ cô trong cái nghĩa địa yên tĩnh này, một điều rất bất ngờ, bất ngờ đến ngỡ ngàng! Bây giờ tôi đang có BN luôn luôn bên cạnh tôi để bù lại những ngày trống vắng của nhiều năm tháng ngày xưa. Các con của chúng tôi và của anh chị P. đã khôn lớn và bây giờ chúng đã có gia đình. Chúng tôi không còn phải quá bận tâm về con cái nữa. Hai anh em tôi được sống lại trong cái cảnh “ngày xưa thân thương“ấy mà chỉ mình hai anh em tôi mới cảm nhận được mà thôi! Chúng tôi đã thực sự về thăm được quê cha đất tổ và viếng thăm mồ mả tổ tiên, một điều mà hai anh em chúng tôi đều mong mỏi trong rất nhiều năm, thật là vui mừng biết chừng nào!

Chúng tôi vào chùa lễ Phật. Chùa này đã hơn nửa thế kỷ trước, mẹ tôi thường ra lễ chùa vào những ngày mùng một, ngày rằm hay ngày Tết. Ngôi chùa khang trang, toạ lạc trong một mảnh đất yên tĩnh. Chúng tôi tặng chùa một số tiền và ngồi ăn trưa ngay tại sân chùa. Lên xe bus về Hà Nội để buổi tối đại gia đình chúng tôi đi ăn bún ốc Hà Nội.

Quốc Tử Giám tại Hà Nội đã mang lại cho tôi một hình ảnh rất đẹp, đầy tính cách lịch sử và văn hoá cội nguồn Việt Nam. Tự nhiên tôi có cảm tưởng như hồi tôi mới 10,11 tuổi khi tôi vào thăm Văn Miếu lần đầu tiên. Tôi thích nhất là các bia đá trên đó có khắc tên các vị Tiến Sĩ tiền nhân, tôi cảm thấy hãnh diện về lòng trọng sự học hành của người Việt. Tôi ghé xem buổi trình diễn hát quan họ. Bài hát “Người ơi, người ở đừng về” làm tôi liên tưởng ngay tới mẹ tôi, cũng đã từng là một thiếu nữ Nội Duệ Cầu Lim với áo Tứ Thân và khăn mỏ quạ.

Tôi đứng lặng người nhìn cầu Thế Húc mà tôi thường lui tới trong những đêm giao thừa trước hồi 1954. Chúng tôi vào thăm đền Ngọc Sơn và cây đa trong đền là cây đa mà lần đầu tiên tôi được nhìn thấy lại sau nhiều năm sống xa nhà; tôi chụp hình lia lịa. “Cây đa bến cũ …” âm hưởng đó thường vang trong đầu tôi và hình ảnh đó tôi vẫn thường đi tìm kiếm, nhất là mỗi lần đi du lịch trong những nơi vùng nhiệt đới. Ở Hà Nội, tôi chỉ dám ăn bánh cuốn nóng và giò chả, ngon tuyệt nhưng tôi không dám ăn phở vì sợ bị ... quan Tào rượt đuổi.

Tới chùa Trầm tại Hà Ðông, tôi “kiếm ra” được cây sấu, cây nhãn, tượng Phật và cái thanh tịnh của Cửa Phật. Tôi thấy êm đềm, vui vẻ đến độ mừng rỡ vì tôi đã kiếm lại được những hình ảnh, những cây cối, nhất là cảnh chùa và tượng Phật, những cảm xúc mà tôi những tưởng đã bị đánh mất từ lâu.

Sapa có một cái gì rất lạ lùng nhưng lại rất là quyến rũ. Chúng tôi đích thân đi “book tour” ở Hà Nội để tìm hiểu các chuyến đi du lịch ở Việt Nam. Hãng du lịch “ruớc” chúng tôi bằng 2 cái “xe ôm” từ nhà chú H. đến nhà ga xe lửa , chính là “Ga hàng cỏ” ngày xưa gần nhà của b mẹ tôi tại phố Kim Liên . Trong xe lửa, chúng tôi được hai cái giường ngủ và tôi chọn giường trên, BN giường dưới. Chúng tôi ở cùng toa với một cặp vợ chồng trẻ người Pháp. Tôi nằm giật giờ, chẳng ngủ được, phần vì mùi dầu nồng nặc thổi qua hệ thống thông hơi trong toa xe lửa, phần vì náo nức muốn được tới Lào Cai ngay. Ngủ không được, tôi ngó qua cửa kính để ngắm phong cảnh. Trời tối mịt, lâu lâu mới thấy le lói ánh đèn điện yếu ớt. Ðôi khi, tôi thấy một ngọn đuốc dẫn đường đi cho vài người đang cùng đi bộ, ngoài ra chỉ thấy ánh đêm mà đối với riêng tôi, tôi thấy rất quý vì đó là ánh đêm Việt Nam của riêng tôi! Tôi mơ hồ cảm thấy tôi đang “mò mẫm trong bóng đêm” đi tìm kiếm những gì mà tôi đã bỏ lại trong một thời gian dài đằng đẵng, những gì mà tôi đang muốn “kiếm cho ra”.

Chúng tôi tới ga xe lửa Lào Cai vào sáng sớm và lấy xe bus về Sapa. Tuy rất mệt nhưng tôi ngồi ngay bên cạnh cửa kính xe và sẳn sàng chụp hình để ghi lại những hình ảnh có một không hai này. Cuối tháng 12, Sapa có một cái lạnh thật là lạ kỳ, chẳng giống Canada, Mỹ, Úc hay Âu Châu, nhưng tôi thấy cái lạnh này rất là quyến rũ. Các khách sạn trải cho khách một cái chăn điện trong giường để sưởi ấm thay vì cả căn phòng được sưởi ấm như tại Bắc Mỹ.

Tôi bị thu hút mê mẩn bởi phong cảnh và khí hậu Sapa trong lúc chúng tôi bắt đầu cuốc bộ khi đi “tua”. Tuy tôi thiếu ngủ nhưng tôi được đi bộ trên cao độ của đồi núi, với không khí thật trong lành, không ngột ngạt như ở Hà Nội, nên tôi cảm thấy rất khoan khoái và không hề cảm thấy buồn ngủ. Cái thú đam mê chụp hình của tôi đã được thoả mãn và trước khi trở về khách sạn, chúng tôi mua bánh chưng trong chợ Sapa. Bánh chưng ngon chưa từng thấy mà lại còn rẻ nữa. Chẳng lẻ vì tôi quá đói, quá vui hay thực sự là bánh chưng ngon? Rau cải xanh tại khách sạn ăn hoài mà chẳng thấy chán! Đã hơn một năm rồi mà tôi vẫn còn thấy vui vui, là lạ mỗi lần nghĩ tới Sapa. Tôi vẫn khẳng định là Sapa mình chỉ đến thăm hai, ba ngày rồi từ giã vì ở lâu sẽ mất cái thú của nó. Một ngày nào đó, tôi sẽ về thăm lại Sapa để xem cái cảm xúc đó nó còn như vậy không.

Xin mời quý vị xem các hình ảnh Sapa qua website dưới đây:

http://www.pbase.com/bac_ninh/sapa

Qua Internet, tôi đã được xem rất nhiều các hình ảnh của Vịnh Hạ Long từ mấy năm trước nên tôi “biết” là Hạ Long rất đẹp. Chú H. thuê riêng một cái xe nhỏ để chở BN, chú và tôi đi thăm Hạ Long. Ngồi trên xe từ Hà Nội ra Hạ Long, tôi chẳng thấy vui thú gì hết mà còn thấy sợ hãi nữa. Chả là vì đường đi đầy ổ gà mà bác tài nhà ta cứ lạng xe sang bên trái mà đi để tránh ổ gà. Tôi thấy hú hồn mỗi lần thấy các xe bus, xe vận tải lù lù tiến tới từ đằng xa! Tôi được đền bù khi vào xem các hang động và khi chèo lên thuyền đi trong Vịnh Hạ Long. Trời hơi âm u, nhưng không lạnh. Chúng tôi thuê riêng một chiếc thuyền có 24 chổ ngồi nhưng chỉ để dành riêng cho 3 anh em chúng tôi mà thôi. Tôi ra ngồi “hóng gió” trước thuyền để chụp hình cho rõ ràng trong khi BN và chú H. ngồi bên trong nói chuyện với nhau. Khí trời lành lạnh, nhưng rất dể chịu làm tôi nhớ tới nhiều bãi biển bên Úc vào những tháng mùa đông. Tôi cũng nhớ đến những bải biển tại Âu Châu, Bắc Mỹ, Trung và Nam Mỹ mà tôi đã thăm viếng. Nhiều cảnh biển trên thế giới rất là đẹp, nhưng tôi thấy dửng dưng và tôi cảm thấy một khoảng cách giữa cảnh và tôi: tôi tới rồi tôi đi, chẳng có gì để mà lưu luyến! Tuy nhiên, trên mui thuyền tại Vịnh Hạ Long, tự nhiên tôi cảm nhận thấy rất xúc động được trở về với quê hương thực sự của tôi và nơi này rất là gần gủi với tôi. Tôi cảm thấy phần hồn tôi cũng thuộc về nơi này, thuộc về quê hương Việt Nam của tôi đã từ lâu rồi mặc dù tôi biết chắc chắn rằng tôi sẽ trở về Canada để sống hết quãng đời còn lại của tôi với các con, các cháu.

Tôi đã từng đi vào nhiều nghĩa trang tại Bắc Mỹ và những lần này tôi thấy rất yên tĩnh, yên tĩnh đến độ dửng dưng. Khi tôi vào thăm nghĩa địa gia đình bên nội của chúng tôi tại Bắc Ninh, tôi thấy rộn lên một niềm vui, những xúc cảm của một “ngày về” và của một cuộc hội ngộ đột ngột với những người thân thương nay đã quá vãng. Tôi cũng cảm thấy gần gủi với tổ tiên, với chính tôi và tôi thấy thanh thản vô cùng. Khi tôi vào thăm nghĩa địa Yên Kỳ tại Sơn Tây, tôi cảm thấy rất xa lạ, ma quái, trống vắng và có một cảm giác trong tôi thôi thúc tôi phải ra khỏi vùng đất bất ổn đó càng sớm càng tốt. Tôi cảm thấy đây không phải là “vùng đất của tôi” và tôi không hề có một ràng buộc gì với vùng đất này.

Trên đường về Nam Định thăm từ đường của giòng họ Phạm Ngọc, “phái đoàn” của chúng tôi đã viếng thăm nghĩa trang của họ Phạm. Giữa mùi hương tại một cánh đồng hoang và làn khói của nhang cắm trên các mộ thờ, tôi cảm thấy nhẹ nhàng và bình an vô cùng. Tôi cảm thấy như tôi đang được trở về thăm lại những người thân, họ hàng sau khi tôi đã sống lưu vong trong rất nhiều năm. Tôi ước ao được ở lại nơi này lâu hơn để tôi được “huởng” thêm những giây phút “giao cảm” này. Tôi bước lên xe bus với cảm giác thơ thới và cảm thấy rất mãn nguyện, giống như mỗi lần tôi kiếm ra được một thứ gì mà tôi đã đánh mất vậy.

Tôi sẽ mang về lại Canada những hình ảnh, những xúc cảm của tôi với Sapa, với Vịnh Hạ Long, với những nơi tôi đã đi thăm tại Việt Nam. Cái bức tường vô hình ngăn cách giữa tôi và quê hương cội nguồn Việt Nam của tôi đã không còn tồn tại nữa. Tôi cũng sẽ chẳng luyến tiếc và u sầu nữa vì thực ra quê hương tôi vẫn còn sống trong tôi. Tôi vẫn sẽ tiếp tục đi du lịch nhiều nơi trên thế giới. Đi để mà tôi có thể “móc nối lại được mạch điện nội tâm” mà đã nhiều lần bị đứt đoạn tại nhiều chỗ.

Trong vòng một tuần về thăm lại quê hương tại xứ Bắc trước vụ Gọi Hồn, tôi cảm nhận thấy tôi được trở về với quê cha, đất tổ và với chính bản thân tôi. Tôi thấy tôi bị thu hút, lôi cuốn rất nhẹ nhàng, rất thân thương bởi nhiều địa danh. Tuy nhiên, tôi thấy ngẩn ngơ thương nhớ cha mẹ tôi đã phải bỏ quê hương mà vào Nam để rồi thân mẫu của tôi đã mất tại Sài Gòn vào năm 1955 và thân phụ của tôi đã mất tại Montreal, Canada vào năm 1988. Tôi ao ước có được một cuộc du lịch tâm linh để hy vọng chúng tôi có thể đối thoại được với cha mẹ, họ hàng đang sống ở “thế giới bên kia” và nhất là để tôi tự thuyết phục chính tôi rằng linh hồn con người vẫn còn tồn tại sau khi chết …

Xin xem tiếp Phần Hai: “Gọi Hồn người xưa”.

Ðàm Trung Phán

Jan.20, 2007

Canada

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2007

Cuối năm nhớ ....

Hoa Đào Năm Ngoái Còn Cười Gió Đông
Xin mời các bạn nghe
Tình Quê Hương - Khánh Ly
Nhớ Quê Hương - Lệ Thu

Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2007

Hoa cho ngày Tết






















Gởi đến các bác cành đào và chậu hoa Thủy Tiên.
Bi giờ chỉ thiếu mỗi bánh chưng, dưa góp, mứt và hạt dưa là coi như gần đủ lệ bộ.


Thứ Năm, 25 tháng 1, 2007

Những Tình Khúc Xuân

HM mời các anh chị và các bạn thưởng thức những tình khúc Xuân chọn lọc .
Mến
Photobucket - Video and Image Hosting










Thứ Tư, 17 tháng 1, 2007

Giọt Tình Xuân

Giọt Tình Xuân

Giọt tình xuân , rơi trên má em
Giọt tình xuân rơi trên môi em

Nghe lòng xao xuyến
Những niềm yêu dấu , chảy tràn trong tim


Giọt tình yêu
Ta đã trao
Giữa mùa xuân thiết tha
Giữa mùa xuân lưu luyến
Ngày xưa cũ ….xa xăm


* * *

Giờ đây em mơ gì đây
Giờ đây em ước gì này
Một tối vui vầy ….
Một tối say nhừ ….trên gác xuân


Và em nghe dâng tình trong tim
Lần dâng hiến dấu yêu êm đềm
Và nghe thấy dấu xuân bên thềm
Từng giọt tình yêu …. đang say đắm

Và em nghe lòng vui
Nghe tháng năm dừng chân bên đời
Vì hôm nay em đang được yêu
Đang thấy cõi tình như ánh hoa

Giờ đây Xuân về đây
Trong bước Xuân

Biết bao niềm vui
Cuộc đời hoan ái


Vì đã có nhau trên đời
Với ân tình
Chung vòng tay

Đông Hòa
18.01.07


-----------------------

Xuân ....

Nắng xuân đến kia rồi
Lá xuân cũng đang cười
Hoa xuân đang hé nụ
Xuân đứng chờ em mời

Gió xuân hé môi cười
Rắc trên lối cuộc đời
Nghìn hương sắc biết nói
Nói tiếng xuân yên vui

Mùa xuân , mùa xuân tới
Trẻ con cùng đùa vui
Và đôi ta cùng nhau nói
Cùng chúc xuân yên vui

Rồi tung tăng nhiều nơi
Để nghe tiếng xuân cười
Cho hồn người say đắm
Nghe xuân đang thật tươi

Đông Hòa
18.01.07

-----------------------------

Xuân Vắng Em

Hôm em đi trời xuân vang tiếng khóc
Trời u buồn cho rơi rớt hạt mưa
Ta nghe lòng hoang vắng giữa song thưa
Nghe tim chết xót thương nhìn gió đùa

Em ơi ! Trời xuân đến , không thấy em
Ta nghe đời gục chết giữa đêm đen
Nghe trái tim u hoài đang bật khóc
Đang lụy tình giữa mùa xuân bồng bềnh

Hôm em đi mùa xuân về tiếc nuối
Mang giọt sương mù như lệ long lanh
Để đón đợi linh hồn em tìm đến
Rữa phai mối sầu giữa ngày xuân tàn

Em ơi ! Ta đứng bên bờ thế kỷ
Nghe mùa xuân tìm đến trong bâng khuâng
Như thấy em giữa ngàn mây cao vút
Đang mỉm nụ cười trên bầu trời xuân

Đông Hòa
18.01.07

-----------------------

Sắc Xuân

Em ơi ! Thế là đã đến xuân
Ngoài kia hoa cũng hé nụ tầm
Mở ra những ngày đầu năm mới
Và thêm lời chúc xuân an khang

Mùa xuân hoa thắm trời tươi xanh
Nghìn mây trôi về theo gió ngàn
Mang cả một niềm thương mơ ước
Cho đời được thấy vui hân hoan

Sắc xuân tô điểm cho thế gian
Cho tình yêu thêm thắm đượm tràn
Cho ngày vu quy người dạm bước
Cho ngày tân hôn đường thênh thang

Em ơi ! Vui lên nhé hỡi nàng
Để ánh mai xuân nhịp tình tang
Để ánh mai xuân cười rộn tiếng
Bên thềm yêu dấu một ngày xuân

Đông Hòa
18.01.07


------------------------
Tình Trong Trắng

Em tôi trong trắng như buổi mai

Như đóa hoa hồng hé nụ đầy
Tà áo dài đoan trang thanh khiết
Trên đường thả hồn theo nắng say


Cao xa vầng mây nhẹ vừa đến
Mang theo lời tạ tình trong tay
Cho hương trinh nữ chiều xuân mộng
Rất thắm tình yêu tôi dành ai

Nhìn em khẽ hát lời mừng xuân

Lời ca này , tôi dâng hiến nàng
Luôn một chuyện ân tình thương nhớ
Với tháng ngày hân hoan vô vàn

Tâm nguyện cầu , với nàng trọn lời
Lòng chân thành trong tim không vơi
Xin em lần này thôi em nhé
Mình bên nhau thiết tha chung đời

Đông Hòa

Nhạc : Giọt Lệ Thiên Thu

Xin mời các bạn nghe Khánh Ly & Trần Thu Hà

Bấm :

PS : Xin xem bằng Internet Explorer

Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2007

Đợi


tại em, ta về đây trông đợi
đợi cả một đời, ta cũng chờ thôi
nếu chẳng may, bàn tay tìm không thấy
ta mượn tơ tình, trải nắng gởi tìm em

nếu chẳng may, gió hờ trăng lửng
tim sẽ nát nhàu, nhưng cũng tại vì ta
chẳng phải tại em,
không, chẳng phải tại em

………………………………
sẽ đợi em hoài, em, ta sẽ đợi
đợi một lần, trong tay ấm bàn tay

Thứ Tư, 10 tháng 1, 2007

Mu+o+`i Thu+o+ng Con Gai' Mie^`n Nam

Mu+o+`i Thu+o+ng Con Gai' Mie^`n Nam

Mo^.t thu+o+ng to'c bu'i cao cao
Hai thu+o+ng mo^i mo^.ng cu+' hoa`i cu+`o+i xinh
Ba thu+o+ng e the.n rie^ng mi`nh
Bo^'n thu+o+ng cha(?ng da'm ddu+a ti`nh cu`ng ai
Na(m thu+o+ng hoa khe^' em ca`i
Sa'u thu+o+ng mu`a lu'a, em ngoa`i na('ng mu+a
Ba?y thu+o+ng em ddu+'ng cho+. tru+a
Ta'm thu+o+ng em cha(?ng da. thu+a la^'y lo`ng
Chi'n thu+o+ng so^ng Ha^.u theo cho^`ng
Mu+o+`i thu+o+ng lu+u luye^'n nu+o+'c ro`ng que^ xu+a

ST

MƯỜI THƯƠNG






NẺO VỀ


Thương tặng Áo Tím GL: Bà Mối PTG và bạn đời DBN



... " Nợ nần đời cơm áo,
Trả lại kiếp phù du !" ...

Em thương ,

Mấy hôm nay, mỗi lần lái xe trên xa lộ, anh thường nghĩ dến Em . Những lần mình nói chuyện với nhau, anh không thể diễn tả được những gì thực sự chứa đựng trong đáy lòng, cho nên anh tạm mượn đôi giòng để gửi đến Em, một tri kỷ mà anh đã quen biết tự kiếp nào .

Từ nhà đến trường, anh lái xe ít nhất mỗi ngày cũng phải một tiếng rưỡi cả đi lẫn về . Anh rất cảm động khi nghe Em nói là Em lo và thương cho anh phải lái xe xa nhất là vào mùa đông của xứ tuyết Canada này . Thú thực là những ngày đầu, anh cũng thấy ngại ngùng vì xe cộ quá đông , nhất là vào lúc tan sở . Anh đã thường hay phải nhìn đồng hồ vì anh rất sợ bị chậm trễ do một thói quen của nghề nghiệp . Anh thích nghe nhạc cho quên đường dài, nhưng có nhiều lúc những âm thanh trong xe làm đầu óc anh mệt mỏi : anh chỉ muốn được tĩnh lặng để đầu óc được thảnh thơi, nhất là sau những giờ làm việc . Anh không muốn phải nghe bất cứ một âm thanh nào, ngay cả các nốt nhạc . Anh tắt nhạc, vừa lái xe vừa đếm theo hơi thở và chỉ chú trọng tới xe cộ xung quanh anh . Anh thấy dễ chịu hơn và trong cái thư thái đó, anh thấy rằng cuộc đời ở miền Bắc Mỹ này, lúc nào mình cũng phải bận tâm về công ăn việc làm, nhà cửa, gia đình ... mà quên mất đến chính bản thân mình . Một nhà thơ bạn anh đã viết :

" Nợ nần đời cơm áo
Trả lại kiếp phù du! "

Đó là tâm trạng anh trong lúc thở ra, hít vào này . Những âm thanh, tiếng động từ TV, radio, điện thoại ... đã gián tiếp làm mình phải sẻ trí, cho nên đến bây giờ, cứ mỗi lần vào xe, tự nhiên anh thèm khát có được cái im lặng riêng biệt để được tĩnh tâm nghỉ ngơi bằng cách lặng lẽ đếm theo hơi thở của mình . Anh muốn được sống với chính anh, không phải bận tâm vì bất cứ điều gì ; xe cộ bên cạnh có chạy quá lẹ cũng chẳng còn làm phiền anh nữa .

Thế rồi một hôm, tự nhiên đầu óc anh nó bực dọc không muốn phải bận tâm ngay cả trong việc đếm hơi thở . Anh ngưng đếm và chỉ lắng theo hơi thở mà thôi . Anh thấy thư thái , nhẹ nhõm hơn vì cả thân lẫn tâm được nghỉ ngơi trong khi đó tâm hồn anh không còn "bay bổng ở một nơi nào" như những năm tháng về trước . Anh đã có được những giây phút thảnh thơi cho tâm hồn vì anh đã ngăn chặn được những phiền muộn, bực tức, lo âu, vội vàng...Trong anh chỉ còn cái tĩnh lặng cho tâm và trí . Những giây phút trên cái xa lộ này bây giờ đối với anh, nó rất quý vì nó cho anh cơ hội để tìm hiểu con người thực sự của chính anh và để phân tích cuộc đời chính xác hơn vì anh không còn bị những ảnh hưởng quay cuồng của cuộc sống sáo trộn mình nữa .

Anh còn nhớ, chỉ vài tháng trước, trên cái xa lộ này, lúc nào mình cũng phải thấy vội vàng, hầu như mình không có đủ thì giờ để sống và chưa làm tròn trách nhiệm của mình .

Ngày hôm nay, hoàn cảnh nội tâm của anh đã thay đổi : cái thúc dục phải coi đồng hồ, tới nơi cho đúng giờ, xe cộ đông đúc , phiền muộn , lo âu....đã lắng xuống . Mà anh đến trường , chỗ họp hay về đến nhà lúc nào mình cũng không hay . Anh thấy được an nhiên tự tại hơn và nhất là anh không còn thấy mệt mỏi trong người nữa .

Đã bao nhiêu năm tháng, anh cứ phải vướng bận trong đầu óc với nhiều câu hỏi : "Tại sao?" và những khắc khoải của cuộc đời .

Có những đêm khuya trằn trọc trong 4 bức tường condominium

...
Đêm đã vào khuya
Tôi trằn trọc
Trong căn phòng cao ốc
Thành phố lặng im
Trong cái tĩnh mịch của một đêm hè .
Những ngọn đèn vàng ngoài phố
Nhiều như những vì sao
Trong bầu trời vũ trụ .
Một mình tôi ngồi
Đối diện với cuộc đời ...


Có những đêm đầu óc mệt mỏi mà ngủ cũng chẳng được, anh lái xe tới giáo đường để cố kiếm ra cái tĩnh tâm và câu trả lời của những câu hỏi "Tại sao ? "

....
Tìm đến giáo đường
Buổi sáng tinh sương
Lòng con vấn vương
Cuộc đời vô thường
Con người ngoại đạo
Xin vào giáo đường .....

Có những cảm giác vội vàng , xa vắng

..
Những ngày sống vội trong công việc ,
Lẩn trốn thời gian , tránh rỗng không .
Những đêm đi họp trên đường vắng ,
Chợt thấy đời mình tuyết lạnh băng ........


Có những lần nhớ thương con

.... Con tôi khôn lớn giờ xa chúng ,
Con có biết không: Bố bận lòng ! ....


Những cảm nghĩ này đã là những bạn đồng hành của anh bắt anh phải suy nghĩ rất nhiều về cuộc đời và cũng nhờ vậy mà anh đã có cơ hội để trở về và đối diện với chính con người anh . Mặc dù là anh chưa có được những câu trả lời thỏa đáng cho những câu hỏi "Tại sao?", anh tự cảm thấy là những suy tư , rằn vặt đều tự mình mà ra hết .

Có vài lần, nửa đêm tỉnh giấc một mình sau cơn cảm cúm, tự nhiên anh thấy cái sống và cái chết rất gần nhau . Anh thấy rõ là những lúc như lúc này chẳng khác gì lúc anh lâm chung vì anh hoàn toàn bị cô lập . Bạn bè , gia đình, tiền bạc....đều bó tay không thể giúp gì cho mình được hết . Chỉ một mình mình phải đối diện, một mình mình biết, một mình mình hay, một mình mình phải ra đi ... Tự nhiên anh tự cảm-nhâ.n-thấy : " Có gì đâu ! " và bình thản chấp nhận cái - sống - cái - chết vì anh đã "khám phá " ra là hầu như mình đã quen biết sự ra đi này từ lâu , chẳng khác gì một chuyến đi xa một mình !

Sống lâu một mình, có lúc anh tưởng sẽ phát điên lên mất vì những nhớ thương con của anh , những rằn vặt , những cảm giác đơn độc...nhưng rồi anh cũng quen đi và dần dần anh thấy thích cái không khí tĩnh mịch xung quanh anh . Thật ra cái tĩnh mịch của môi trường xung quanh chỉ là một trong những phương tiện để đưa đến cái tĩnh lặng của tâm hồn mà thôi . Anh đã kiếm ra cái tĩnh lặng thân tâm của anh ngay trong cái ồn ào xa lộ của thành phố . Những cảm giác xa xôi, hồn vời vợi, mệt mỏi và hùng hục làm việc để trốn tránh cuộc đời ....đã hầu như vắng lặng trong anh . Các buổi họp nhà trường đầy căng thẳng về ngân quỹ cho phân khoa, những đụng chạm thực tế cuộc đời , những "messages" trong điện thoại , những "deadlines" ..... không còn làm cho anh phải sáo trộn nữa . Anh đi tìm thời giờ rảnh rỗi cho chính anh : anh thích đi tản bộ trên bờ hồ , trong công viên , trên các hành lang nhà trường để sống với chính anh . Anh đã có được những giây phút tuyệt vời cho cả thân lẫn tâm .

Anh thấy vui vẻ chấp nhận những gì đã xẩy ra và không còn bận tâm đến quá khứ, tương lai

...
Đời địa ngục
Đã trôi qua
Đời mặn mà
Trong làn gió ...


Anh đã , đang và sẽ có rất nhiều cơ hội để hấp thụ được cái hay , cái đẹp của thiên nhiên và nhân loại . Đồng thời anh còn được thừa hưởng những nét đẹp của cội nguồn Việt Nam . Qua những biến đổi , thăng trầm của cuộc đời , anh đã tìm thấy được chính con người anh .

Hãy cùng anh, an nhiên kiếm ra đường ta đi cho trọn kiếp người !

Em thương , ... NẺO VỀ ... là đây !


Đàm Trung Phán
Nov 98
Toronto , Canada

( Trích từ Đặc San Gia Long Toronto , 1999 )



Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2007

Buông ...từ từ ...





Trăng tàn, trăng lặn đồi Tây
Sương tan quyện lẫn áng mây vô thường
Ngày lên thoáng chốc tà dương
Trăm năm rồi cũng khói sương đi-về


TRĂM NĂM RỒI CŨNG KHÓI SƯƠNG

Thì thôi mộng ảo tìm nhau
Giữa cơn nhớ gọi niềm đau khôn cùng
Chập chờn hư thực tương phùng
Đôi bờ chia giữa muôn trùng cách xa

Thì thôi “giấc mộng Nam Kha”
Sầu tư một cõi đời ta cũng đành
Tàn thu lá lại lìa cành
Theo chân gió cuộn mong manh kiếp này

Thì thôi cạn chén cùng say
Nhốt lòng bão nổi những ngày cuồng mơ
Tử sinh chẳng đợi đâu chờ
Bên bờ tục lụy nghi ngờ bước chân

Thì thôi duyên mệnh phù vân
Từ trong tiền kiếp tần ngần lửa hương
Trăm năm mộng hóa khói sương
Luyến lưu những hẹn nghìn thương luân hồi

KQĐ



To mấy tiểu thư nào cứ đòi "buông" hoài mờ chưa có thuốc trị cái pịn nghìn năm vưỡn bám: "yêu nhiều thì ốm, ôm nhiều thì yếu", eah... buông ra đừng ôm nữa tự dưng sẽ nhẹ hều (nhất là đang ôm ai bự xự). Hahaha!
Khách tui gửi luôn toa thuốc cho bác Đồ Khỉ Gió, mau mau dùng để sang năm mới Ta còn có chút thần hồn mờ ...iêu tiếp nghen bác!

Thiện tai! Thiện tai! Hahaha!!!

KQĐ

Thứ Bảy, 6 tháng 1, 2007

VÀI HÌNH ẢNH NEW YEAR 2007





Trên đây là vài hình ảnh mà ÐLX và Bà Tu Cài đi dư. Ðêm Giao Thư`a Dương Lịch 2007 cùng bạn bè trong Nhóm Gia Long Toronto .

ÐTP
DBN

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2007

“Việt Nam Quê Hương Tìm Lại ”

“Việt Nam Quê Hương Tìm Lại ”
HươngKiều Loan




1.
Thế là trong một tuần lễ, tôi đã nhận được nhiều cú điện thoại tương tự của các bạn bè , những người bạn đã mất liên lạc từ lâu, nay thấy tên tôi trên web site đã tìm đủ cách để kiếm đuợc, bạn bè tung tán tứ phương trời, người ở Pháp, kẻ ở Úc..người ở Nhật, v…v... Những người bạn này đã trách móc là gọi cả mấy ngày liền, gọi bao nhiêu lần, mãi đến nay mới tóm cổ được tôi. ( lý do, đôi khi tôi đang ở trên mạng lưới, không muốn bỏ dở những gì đang làm, dù máy báo cho biết có tel gọi vào, tôi đã nghĩ: bạn nào thân, đều biết số cell , chắc là lại điện thoại về quảng cáo....Nhưng tôi đã lầm, nay có phải nghe bạn bè trách móc, thì cũng ráng vểnh tai mà chịu trận.


2.
Thì ra các bạn hỏi tôi về Huy Hà Media, có bạn đã từng xem, có bạn thì muốn biết địa chỉ để liên lạc, có bạn thì cần người có tâm hồn văn nghệ để trút hết cho nghe những cảm nghĩ mê say như thế nào khi họ xem mấy DVD này. Lại có bạn tò mò muốn tìm hiểu về nhóm thực hiện bộ phim, rồi cũng có bạn muốn hỏi tôi về người viết và dẫn đọc trong DVD. Hôm nay sau khi viết cái địa chỉ email của Huy Hà: Peterphamedu1@ yahoo.com cho một người bạn. Tôi đã phải viết một bài để trả lời chung tới bạn bè.
Tú Vân đã hỏi tôi về một “nhân vật ”.

“ HKL ơi,
Bạn có biết nhân vật này là ai không? Mình gửi cho bạn muợn xem cái DVD này, đuợc thâu trong buổi tiệc mừng con gái của một người bạn trong ngành Y khoa có ái nữ mới ra trường và theo được nghiệp của bố, anh bạn đã tuyên bố trong bữa tiệc là .… giấc mộng của gia đình anh đã thành . Đó là một tối vui mà chúng ta thuờng thấy tại cộng đồng người Việt bên này. Tối đó nhiều người lên hát để giúp vui, hay lên đọc thơ chúc tụng, nhưng có một người đã bị lôi lên, ông ta không hát vì cho biết người vợ hiện đau ốm nên ông ấy không thể vui ca được, nhưng xin phép để kể một câu chuyện…Và mình đã khóc khi nghe những tâm sự của ông ta:

Thưa các anh các chị,

Tháng sáu năm 2005, tôi trở lại Việt Nam cùng cháu trai 16 tuổi và đoàn quay phim từ Nam ra Bắc để thu hình thực hiện cho bộ DVD : “ Việt Nam Quê Hương Tìm LạI ” Tháng sáu trời Hà Nội nắng như đổ lửa và giọc theo các con đường trong thành phố, phượng đỏ rực trời…Chúng tôi ngồi trên những chiếc xe xích lô đạp và quay cảnh những con phố cổ Hà Nội. Cháu Huy, con trai tôi năn nỉ mãi để cho phép cháu đạp xe. Chiếc xích lô lạng sang bên trái, quẹo sang bên phải…và cuối cùng cũng chạy được thẳng một quãng...Tôi nghe tiếng cháu thở ở phiá sau…Một lúc thì xe ngưng lại và tôi thấy cháu móc hết tiền trong túi ra đưa cho người phu xe, rồi nhất định đi bộ, chứ không ngồi lên xe nữa. Tôi hỏi thì cháu chỉ nói vắn tắt : “ Đạp xe cực lắm, con xuống cho bác phu xe nhẹ bớt tý chút…”
Cảnh thiếu niên Việt Kiều, cong lưng đạp xích lô tại Hà Nội đã được một anh bạn người Pháp thu vào ống kính và post trên internet, rồi báo cho tôi mở xem…Trong buổi sáng Ca, mùa xuân thật đẹp. Trên màn hình High Defintion, ở trong văn phòng, tôi thấy rõ con tôi cố gắng đạp chiếc xích lô cho ba cháu và người phu xe xích lô thực thụ, anh hùng tên lửa của bộ đội miền Bắc trong trận chiến vừa qua, xe chạy trên khu phố Hàng Buồm. Tội nghiệp con tôi, mặt đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại. Hai tay cầm chặt chiếc khung ngang...Mắt tôi nhòa đi, hình ảnh của những ngày tháng sau năm 1978 lại trở về trong ký ức…
Tháng sáu, trời Sàigòn cũng trong xanh như trời Hà Nôị hôm nay, tháng sáu năm 1978, tôi đang đạp xích lô tại Sàigòn sau khi vượt trại trở về thành phố cũ. Tôi không thể nào ở nhà đuợc vì sợ truy lùng của công an. Một người bạn dạy ở Văn Khoa Sàigòn xưa đã chia cho tôi đạp xích lô nửa ngày, hầu dễ dàng di chuyển giữa Sàigòn trùng trùng nguy hiểm . Muời bốn tháng sáu năm 1978, ngày sinh nhật thứ 36 của tôi. Tôi dừng xe phía sau dinh Độc Lập, con đuờng có những hàng cây Sao đầy bóng mát. Tôi ngưng xe bên lề đuờng của câu Lạc bộ Thể Thao “ Cercle Sportif Saigònnais ” Nhìn vào những khung sân Tennis bên trong…Mới đây không xa lắm…mỗi lần về Sàigòn họp, tôi vẫn vào đây…Qua lề đường cách chiếc xích lô tôi đang đạp một vỉa hè, là nơi chiếc Falcon đen mang số ante EP 7318 của tôi thường đậu. Tôi thấy mặn ở trên môi…có lẽ mồ hôi đã chảy vào miệng. Nhìn chiếc quần đùi rách, nhìn xuống chiếc áo may ô tả tơi, tôi đã nghĩ rằng đời tôi đã xuống đến tận cùng của tuyệt vọng...Có tiếng máy bay vang vọng trên cao: Nhìn lên…xa lắm… cánh bạc của một chiếc phi cơ đang luớt ngang, xa vời như một niềm hạnh phúc đã vụt bay và chẳng bao giờ trở lại…Từ trời cao rớt xuống những quả cây Sao có cánh quay vòng trong không gian như những chiếc trực thăng trong ngày cuối của một Sàigòn hấp hối…rồi những cánh hoa sao lặng lẽ rơi trên nền đất đen, không một tiếng vang… Ngày ấy tôi còn độc thân, ngày ấy tôi chưa có vợ và không con. Ngày ấy mộng của tôi chỉ là được sống sót, được sống như một con người…
Thưa các anh chị,
Một ngàn chín trăm bảy mươi tám. Hai ngàn lẻ năm…Đúng hai muơi bảy năm đã trôi qua… Và ngày nay tôi lại nhìn thấy hình ảnh của con trai tôi đạp xe xích lô giữa thủ đô Hà Nội!
Hoàng Anh Tuấn có bài thơ: “ Mưa Sàigòn, Mưa HàNội ” Hôm nay nắng Hà Nội như nhắc tôi nhớ đến nắng Sàigòn, cái ngày của tận cùng tuyệt vọng năm xưa…Nhưng ngày hôm nay trong nắng Hà Nội, lòng tôi vui phơi phới…Cháu Huy còn nhỏ nên tôi chưa đuợc cái hân hạnh như anh chị chủ nhà bữa nay mừng cháu Amantha Vũ ra trường. Lòng tôi vui vì cháu Huy, cũng như ba cháu đã hiểu thế nào là nỗi khổ đau, sự nhục nhã của người khốn khổ….

Trong dân gian, người ta thường nói:

“ Chưa đi mưa, chưa thấy lạnh,
Có rách aó, mới thấy thương người áo rách ”
Và:
“ Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ,
Thấy quan tài rồi, vừa khóc vừa run…”

Cháu Huy cũng như ba của cháu đã hiểu thế nào là kiếp “ngựa người ”.

Trong đời sống tương đối dễ dàng tại nơi chốn tự do này, cái vấn đề học để ra làm bác sĩ, kỹ sư, tôi thiết nghĩ cũng không khó khăn lắm. Đó chỉ là vấn đề thời gian, nhưng học để làm người có lòng nhân ái, biết yêu thương đồng bào ruột thịt, biết nghĩ đến những khổ đau của kẻ khác, tôi nghĩ rằng tất cả anh chị em chúng ta có mặt tại đây đều tâm nguyện. Hôm nay mừng anh chị Vũ, mừng cháu Amantha trong ngày thành đạt, tôi cũng xin chúc mừng cho tất cả chúng ta, những người Việt xa quê , nhưng lòng vẫn đầy nhân áí, lòng luôn rộng mở để chia sẻ với những người kém may mắn hơn chúng ta…”

Tú Vân đã hỏi tôi về Dr. PNP, và cuốn DVD “ Việt Nam Quê Hương Tìm Lại ” này. Thay vì thư riêng cho bạn, tôi xin chia xẻ cùng mọi người.


=============================



3.

Khi tôi được coi hai đĩa :một và hai của bộ phim “ Việt Nam Quê Hương Tìm Lại ” của Huy Hà Media. Đã khiến tôi giật mình, vì đây mới chính là những cuốn phim tôi ao ước được xem khi nói về Việt Nam, một quê hương trong lòng chúng ta, Việt Nam của bao ngàn năm văn hiến. Hà Nội của những ngày thanh bình xưa kia. Nơi tồn trữ kho tàng của lịch sử. Một Thăng Long vang lừng trong sử sách, mà ngày nhỏ đi học, tôi đã từng say mê những bài về Quang Trung, Về Nguyễn Huệ, về Hưng Đạo Vuơng...Những ai đã từng được sinh ra tại đó và lớn lên, những tuổi ngọc, tuổi hồng, tuổi xanh ,tuổi vàng, dù với lớp tuổi nào khi đã đuợc chào đời tại Việt Nam, sống ở quê mẹ, dù nơi đó là SàiGòn mưa nắng hai mùa. Miền Trung cổ kính, hay Hà Nội nên thơ…thì sẽ không bao giờ quên được cái nôi hạnh phúc đã một thời ru ta thuở bé thơ. Và quê hương đó mãi mãi trong tim, trong trí nhớ của người Việt xa xứ.
Tôi đã thức trắng đêm, xem đi xem lại hai DVD : VNQHTL mà không biết chán, mỗi lần coi, lạï, nhận biết thêm về các đặc thù qúy báu của quê hương mà người thực hiện đã mang vào được bộ phim. HuyHà thực hiện bộ phim này với tấm lòng yêu quê mẹ. Và một tâm hồn phong phú, lòng bao dung, lại nữa nghệ thuật và kỹ thuật rất cao. Huy Hà đã dần dắt người xem về lại chốn cũ, một nơi chốn mình hằng cất giữ mãi trong tim.

4.
Tôi đuợc sinh ra tại Bắc Ninh, tuổi ấu thơ ở Hà Nội, và lớn lên tại Saìgòn, tuổi học trò mơ mộng tại miền Nam, tất cả chặng đường từ Bắc vô Nam, quê hương tôi đó, quê hương không lúc nào tôi không nhớ tới, từ những buổi trưa bỏ giấc ngủ, lén nhà lang thang theo bạn ra tận hồ Hoàn Kiếm để nhặt hoa phượng, để cùng lũ bạn thi đua chạy nhanh trên chiếc cầu Thê Húc cong cong đỏ chót mầu son. Sau những buổi lén nhà đi chơi với các bạn cùng phố , tôi đã bị bố mẹ “nhốt” nội trú tại ngôi truờng dòng Saint Paul nghiêm khắc. Những buổi tối nhớ nhà, khó ngủ, nhìn sao đêm lấp lánh, tôi mong ước đến cuối tuần để được gia đình đón về nhà chơi. Dù tuổi thơ bé nhỏ, nhưng những kỷ niệm đó không bao giờ phai nhòa, hình như khi người ta đã xa rời tuổi ngọc để buớc vào tuổi nâu, tuổi vàng…( -: .Thì những kỷ niệm trong quá khứ càng rõ hơn những kỷ niệm gần nhất của hiện tại…vì đôi khi gặp lại học trò cũ, mới vài năm xa cách, tôi đã không nhớ đuợc tên của các em, chỉ nhớ chúng đã có năm ngồi trong lớp của mình, thế nhưng những kỷ niệm thật xa của tuổi thơ trong dĩ vãng và những kỷ niệm của tuổi hồng, tuổi xanh…thì hình như còn rõ ràng đậm nét hơn cả.

5.
Còn gì bồi hồi xúc cảm hơn nữa khi tôi đã tìm lại được những con đuờng thân quen, những hình ảnh tưởng như mình chỉ thấy trong tâm, trong mơ thì nay chúng đã đến, chúng đã thật rõ ràng, chúng thật đẹp, chúng thật trữ tình …chúng hiện diện trong “Việt Nam Quê Hương Tìm Lại” của HuyHà Media. Như một người tình tuyệt vời đã rón rén về thăm kẻ ốm tương tư…Phải, chỉ những hình ảnh đó mới là những hình ảnh, của bất cứ người Việt nào trên các miền đất tạm dung đã cất giử. Việt Nam ta đó, đất mẹ nơi đấy, hiền hoà, bao dung. Ở VNQHTL, tôi đã thấy đuợc đúng hình ảnh Việt Nam mà tôi ôm ấp ở một góc đời riêng, dù đến khi buông tay nhắm mắt, cũng không một ai có thể lấy đi khỏi những báu vật yêu qúy ngàn đời như thế. Ở VNQHTL, chúng ta, những lớp tuổi đã từng có thời ấu thơ hay tuổi thanh, thiếu niên vừa chớm, hoặc lớp tuổi cha ông, sẽ yêu thích những hình ảnh này, và ngay cả những người ở lớp tuổi chưa từng có ngày đặt chân ra miền bắc. Vì Quốc biến 75, họ đã theo cha mẹ di tản. Lớp tuổi trẻ cũng sẽ yêu thích VNQHTL, bới họ sẽ đuợc thấy cả một trời yêu dấu được gửi gấm trong phim của người thực hiện. Một hình ảnh miền bắc đáng yêu, nơi mà cha mẹ họ đã sinh ra và lớn lên ở đấy, miền Bắc ngày xưa như thế nào? với bao ngàn năm văn hiến, với những êm đềm hiền hòa, những mộc mạc của một thế hệ cha ông ngày trước. Mà không phải là một HàNội với xe gắn máy chạy như mắc cửư , những thời trang dị hợm, của các cô gái chạy theo mốt lố lăng Âu Mỹ. Những bộ mặt xa lạ, cong cớn..nào quần, nào aó… những chợ bán thịt chó, những chiếc đầu chó thui vàng, bầy trên sạp gỗ, nhe bộ răng trắng nhởn như doạ người, tiếng rao hàng ơi ới, tiếng còi xe inh ỏi..và nhất là phải nghe thứ giọng bắc mới, nhờ nhợ, quê mùa, thật khó chịu, vừa chanh chua vừa đanh đá…tất cả thật khác biệt, cách xa với cái thế giới tôi hằng cất giữ ấp ủ trong tâm…

6.
Tôi cũng đã về lại quê hương năm 94, 97 để thăm bố và gia đình còn ở lại., Bố tôi đã ngoài 90. Tôi cũng đã ra Hà Nội thăm lại đường xưa, phố cũ. Nhưng tất cả đã đổi thay, Tôi thấy mình xa lạ với nơi chốn này. Tôi như nguời đi trên con phố lạ, Tôi thấy mình lạc lõng, cô đơn, và tự hỏi…nơi đây có phải là ngày xưa tôi đã có mấy năm của tuổi thơ ? Một nỗi chán chường thất vọng ngập hồn, phải chăng vì chốn này người xưa đã tan tác tứ phương trời? người còn sót lại của thế hệ truớc 54 cũng đã đổi thay? Còn đâu những phong thái lịch sự của lớp người Hà Nội một thời óng mướt ...Tôi đi giữa Hà Nội mà tưởng như mình đến một nơi nào khác…
Cái cảm tưởng đó còn tệ hơn nữa khi về đến Saigòn. Tôi đã đặt chân đến những nơi chốn ngày xưa, nhưng là một thành phố khác, không còn là một thành phố mang dấu ấn trong tim tôi. Vì sao? Các tên đường đã thay đổi, các cửa tiệm cũng đã đổi thay, tôi đi trên con đuờng Cường Để, những chiều năm nào khi tan học, aó trắng tung bay, tiếng cười nói ríu rít của bạn bè…Nhưng nay…những bộ aó công phục của quân nhân, của “cớm” mầu rêu xanh, thêm mầu đỏ của cầu vai, hai mầu đi cạnh nhau, thật phản mỹ thuật, lại thêm những đôi mắt gờm gờm nghi kỵ của họ...rình rập khắp các ngả đường…Rồi là những tiếng ồn ào đinh tai nhức óc vì kèn xe bấm liên hồi…khiến tôi thấy ngộp thở, không còn gì là thơ mộng nữa!

7.
Nhưng với “Việt Nam Quê Hương Tìm Lại ”, ta đã thấy lại một Saigòn của những năm tháng cũ, mà không phải mang cảm gíác khó chịu như tôi đã có, khi về lại chốn xưa.
VNQHTL, chúng ta không xem phim như một giải trí để giết thời giờ, mà là để suy ngẫm, vì bài viết của người thực hiện. Huy Hà đã gửi vào đấy cả một tâm hồn thuơng yêu đất nước, Từ những bồi hồi rung cảm…ngậm ngùi…đến chút đắng cay nhẹ nhàng …Người xem đã rưng nước mắt, đã thở dài nuối tiếc một thời mộng đẹp xa xưa, và cũng đã thích thú, đã bàng hoàng, đã say mê. Vì đó là một tác phẩm nghệ thuật toàn mỹ. Huy Hà đã mang văn hoá vào điện ảnh. Xem để mở rộng tầm mắt. Xem để thấy mình đã đuợc ôn lại những trang lịch sử Việt Nam mà tuổi đời đã dần quên, xem để thấy tâm hồn thăng hoa khi mà lòng ta đã bao dung…Vị tha đã thắng hận thù, xem để được thưởng thức những vần thơ hay, những giòng nhạc trong như suối, những ngọt lịm của lời ca. Ta xem để suy ngẫm, ta xem để nâng niu kỷ niệm ngày cũ.

8.
Ở VNQHTL, người ta không thể nào tìm thấy những cảnh ngứa mắt, thừa thãi như những DVD thực hiện theo lối thương mại tôi đã xem qua, chiếu cảnh đi chùa Hương, mà họ lồng nhạc giật gân! cảnh và nhạc không ăn khớp với nhau, người ta làm phim như món hàng cần có cho khách mua vui, khoe khoang sự đổi thay chớp nhoáng của một xã hội xa hoa giả tạo hiện giờ, ăn nhậu phè phỡn , trác táng ngày đêm, nào là VN ăn chơi, nào là VN du hí..v…v…Họ chỉ nhìn cái phiến diện, mà không nghĩ đến lớp người Việt nghèo còn quá nhiều, còn quá khốn khổ, chật vật từng ngày kiếm sống. Rồi nữa, lời thuyết minh như đọc trả bài. Người viết, nguời đọc, khác nhau, giống như các xuớng ngôn viên đài truyền hình Việt Nam xưa: thợ nói, được thuê đọc, vì bài viết là của những người khác, thật trái ngược hẳn với giới truyền thông của Mỹ. Rất nhiều DVD thực hiện ở hải ngoại hay quê nhà, đều như thế, đọc lời dẫn như cái máy, không gây được xúc cảm cho người xem, những gì khán giả cần biết thì không nói đến, những gì cần xem nhiều hơn thì chiếu phớt qua, những gì không cần thiết thì….!!!

9.
Ở “Việt Nam Quê Hương Tìm Lại”, bài viết và giọng đọc của chính người thực hiện, do đấy đã mang đuợc mối xúc cảm sâu xa đến người xem mà Huy Hà muốn chia xẻ. Huy Hà trải rộng tâm tư, ân cần như một lời tâm tình tự đáy lòng kể lại cho bạn nghe, để mang đến cho độc giả sự ấm lòng, niềm an ủi, và ta nhận thức đuợc Huy Hà đã rất trân trọng độc giả, cuốn phim lọc lựa từng lời, từng câu văn, từng vần thơ dẫn đọc, từng hình ảnh, từng bản nhạc, tất cả đều có một giá trị cao. Nhạc lồng đi sát với khung cảnh, trổi lên đúng chổ, ngưng đúng chổ, và nhạt nhòa đúng lúc.

Người xem theo ống kính của Huy Hà đi tìm lại kỷ niệm từ HàNội vào đến Sàigòn. Ta đã ngậm ngùi thương xót khi thấy hai mẹ con người nhà quê, ngồi âu buồn bên góc tuờng Vương Cung Thánh Đường. Người mẹ đưa con từ Mỏ Cày lên thành phố để chữa bệnh, đã tuyệt vọng vì không đủ tiền nhập viện… rồi chúng ta đã hân hoan nở nụ cười khi thấy niềm hy vọng của hai mẹ con đã đuợc ơn trên dẫn dắt, vì sao…? có nhiều sự việc lạ. lạ…phải xem phim mới thấy hết được.

Tôi thích nhất chặng đường miền bắc, tưởng như mình đã theo ống kính của đoàn quay phim đi khắp các nơi….ta trên con thuyền nhỏ của một ngày mưa như bão, lênh đênh trên con sông rộng mùa nước lớn, đi viếng chùa Hương, ta mơ màng khi nhìn thấy những cây hoa bằng lăng tím ngát ven rừng…Ta nghe tiếng mưa rơi trên từng phiến đá…Chùa Hương trong một cơn mưa đầu hạ, nước nhiều như thác, đổ xuống rửa sạch bụi trần gian, nước chảy như suối trên những bậc thềm rêu phong ngập hoa sứ trắng…

Rồi ta đi từ quê ra tỉnh…ta trở về khu phố cổ của Hà Nội, này là phố HàngThiếc, Hàng Kèn, Hàng Trống, Phố Lãn Ông, phố Hàng Ngang, Hàng Đào…mỗi con phố có những đặc thù của chúng…Hà Nội của 36 phố phường ngày cũ…Ta đi thăm rạp hát Kim Chung, tiếng chuông vàng thủ đô ngày nào…Rồi QuốcTử Giám, rồi đền Quan Thánh, Này chùa Trấn Quốc, này đền Ngọc Sơn…Nơi nào ta cũng thấy gần gụị quen thuộc vì những kỷ niệm ấu thời mà tác giả chia xẻ tâm sự với người xem…

Rồi ta lại đi thăm Bích Động , cảnh núi rừng hùng vỹ, nên thơ, khiến ta như lạc vào một thế giới thần tiên, tưởng như ta đang ở những nơi mà Kim Dung tiên sinh đã tả trong các bộ truyện kiếm hiệp của người. Ta lên thăm chùa, nào là chùa Hạ, chùa Trung, chùa Thuợng…Ta bước trên những bậc đá cũ rêu phong, được đẽo vào suờn núi đá dốc cao…,Những bậc này…nghìn năm trước đã có người lưu gót, và…nghìn năm sau hẳn còn có người bước đến…Lên được chùa Hạ, nơi ghi dấu bao điển tích của một quá vãng, Đứng hít thở không khí trong lành, ngắm cảnh đẹp baola bên dưới thung lũng ngút ngàn.. ta thấy hồn mình lâng lâng , lòng nhẹ tênh… và khoan khoái tưởng như mình đuợc thoát khỏi cái thế giới nhiễu nhương của đời sống hàng ngày vây bó bao lâu…Tại chùa Trung, ngưòi xem phim đã sửng sốt khi thấy một bé trai mới năm tuổi vô tư ngồi thổi sáo ở sân chùa, Bé Phương như một thần đồng về âm nhạc đã cho khách vãn cảnh nghe những tiếng réo rắt tuyệt diệu của âm thanh.

Sau chuyến lên cao vùng núi, ta lại theo Huy Hà ….xuống thấp để đi vào vùng Tam Cốc …trên những con đò dọc, chứa chừng năm sáu du khách tứ phương đổ về đây thăm Vĩnh Hạ Long trên cạn, ta theo đoàn trôi trên con sông nhỏ uốn lượn dọc theo dòng nuớc, và …đây, những ruộng luá, nước ngập đến một phần ba thân luá , khiến lúa có mầu xanh mát lịm, bông lúa vàng nhạt triũ nặng thân…đã lâu lắm rồi, tôi mới lại được nhìn thấy những ruộng lúa vào mùa trổ bông đẹp như vậy. Ruộng lúa trải dài, trải rộng đến tận chân những rặng núi đá vôi cao sừng sững đứng thi gan với mưa gió và thời gian …đò cứ đưa ta theo dòng nuớc, len lỏi men theo bờ núi đá vôi đủ hình, đủ dạng ngập sâu dưới nước, rồi đò chui qua các hang, các động…khi con đò ra khỏi hang, là cả một bầu trời xanh rộng mở, khung cảnh thật hùng vỹ, đẹp như những bức tranh thủy mạc danh tiếng của Trung Quốc. Này núi, này non, này sông, này lá, này là túp lều tranh, này là ruộng luá đâm bông…ta nghe tiếng hát trong như giòng suối mát, lịm ngọt lời ca.. ” …suối mơ…bên rừng thu vắng…giòng nước trôi lững lờ… ngoài nắng…” ta ngỡ mình là Lưu Nguyễn đang lạc bước trần gian…âm thanh trải rộng mêng mông trong buổi chiều tàn hoang vắng của miền núi…ta nghe thơ, ta nghe nhạc, ta nghe lời tâm sự của người viết, ta thấy lòng mình trùng xuống, mênh mang nỗi nhớ không tên….

Có biết bao nhiêu điều hay lạ trong bộ phim, mà tôi không thể kể hết, chỉ biết nói rằng với “Việt nam Quê Hương Tìm Lại ” đã khiến ngưòi xem bị mê hoặc,vì thích thú với từng giây phút hình ảnh đuợc chiếu trên màn TV, mỗi giây là những bức ảnh đẹp như tranh hay như những tác phẩm của các nhiếp ảnh gia, khổ công chọn lọc từ ánh sáng đến bố cục. Suốt mấy giờ liền, không một khung cảnh nào nhàm chán, suốt mấy giờ liền người xem say mê, suốt mấy giờ liền, người nghe muốn nghe mãi. Mỗi lời nói là một ý tuởng sâu xa khiến ta phải suy ngẫm. Người thực hiện khiêm tốn trong phim rằng: “Tôi không phải là một nhà văn, để có thể trải đuợc hết những hoa gấm của đất nuớc…hay là thi sĩ để có thể gieo vần….” Nhưng, xem xong bộ phim của Huy Hà, tôi đã tự hỏi: văn, thơ, hội họa… còn tìm đâu?...Ngay chính trong VNQHTL. Vì nơi đó, Huy Hà đã bao gồm đuợc tất cả các bộ môn như một tuyệt chiêu để không còn gì có thể đòi hỏi hơn được nữa. Huy Hà qua ống kính đã cho ta xem những tác phẩm tuyệt vời. Tôi, cũng như các bạn bè, hoặc những ai đã từng coi VNQHTL, hẳn đều có chung một nhận xét, và cũng nghĩ rằng ta cần có DVD này trong tủ sách gia đình, để hãnh diện với con cháu mình khi chúng lớn lên, lớp trẻ đuợc thấy quê huơng Việt Nam đẹp đến thế nào, nền văn hoá ra sao, mà bố mẹ, cha ông… khi ở hải ngoại vẫn một lòng yêu thương chốn cũ dù nơi đất tạm dung này đã cho ta đủ cơm no, aó ấm.

Câu nói của người viết vần làm mắt tôi cay : “ Quê hương ta đẹp quá, vậy mà, có nhà không được ở, có nuớc mà phải ra đi..”




(2001)
Hương Kiều Loan
( Dec 2006 )

ViĐi: Master of the Year!

Đón Xuân tây nghe nhạc VĐ post, thêm thơ thêm nhạc thêm tranh tuyệt...hạnh phúc thật là đơn giản khi vào quán, cảm ơn quán's master VĐ! Nghe "những đồi hoa sim" lòng đlh thật bồi hồi, năm mới xin thú thật là bài này là bài đầu tiên đlh tập hát (mộng làm ca sĩ xin để kiếp sau!!!).

Hép pi Nu Yia quí bác, xin mến chúc quí bác an lành và "thư dãn" như 2 tấm hình rất-muốn-nựng của grand babies Xẹt!

Kampai (again from am với Hoa Lài)
đlh

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2007




HAPPY NEW YEAR! CHÚC MƯ`NG NĂM MƠ'I 2007!

ÐLX